Bôi thuốc mỡ giảm đau tiêu sưng lên đuôi của Bạch Bạch xong, Mặc Yểm xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng giáo huấn: "Sao không ngoan ngoãn nằm trong phòng dưỡng thương, lại chạy loạn ra ngoài? Hiện giờ nàng không thể như lúc trước, cũng may là giẫm lên đuôi, nếu như giẫm lên người, lên vết thương thì làm sao. Chỉ thoáng không nhìn nàng, nàng liền gặp vấn đề!" "Ta nhớ nhà, nhà của ta có rất nhiều rất nhiều hoa hồng, còn có ong bướm chơi với ta…… Chúng nó sẽ không giẫm ta…… Ô ô ô!" Bạch Bạch hữu khí vô lực nói ai oán, trong giọng nói đủ mười phần ủy khuất thương tâm.
Ngụ ý là trách người nhà hắn chạy đến giẫm nàng! Tự dưng bị thương làm cho tâm tình nàng kém đến cực điểm, tâm lý phòng ngự giảm xuống rất nhiều, khó có thể mở miệng nói được với Mặc Yểm một câu đầy đủ. Mặc Yểm tuy bị phàn nàn, nhưng trong lòng vẫn âm thầm kinh hỉ (*ngạc nhiên hài lòng).
Khẽ cười xoa cái đầu nhỏ của nàng vài cái, theo sở thích của nàng hỏi: "Nàng thích hoa hồng màu gì ?"
"Tất cả đều thích!"
"Ta hái xuống trải trên giường nàng được không?" Khó có khi tiểu sủng vật của hắn nguyện ý nói chuyện! Mặc Yểm nửa điểm cũng không hề lo lắng trên giường của một đại nam nhân trải đầy hoa hồng là chuyện doạ người cỡ nào.
"Không cần! Hái xuống, các nàng ấy sẽ rất đau!" Bạch Bạch hơi chống người lên, nói khẩn trương.
"Được! Vậy không hái, nàng ngoan ngoãn uống thuốc, ta cùng nàng đến cạnh cây hoa hồng ngủ." Mặc Yểm chợt nhớ tới thuốc trong phòng mới luyện một nửa, Bạch Bạch ghét nhất uống thuốc, những tiên thảo tiên hoa kia muốn luyện thành đan dược mất thời gian quá lâu, thương thế của nàng căn bản không chờ được, cho nên đành phải tạm thời sắc thành thuốc đen sì, khổ sở cho nàng uống.
Mỗi lần đều là hắn vừa đấm vừa xoa, nàng mới miễn cưỡng bằng lòng uống hết, không phối hợp như vậy, không biết tới khi nào mới có thể phục hồi vết thương, mới có thể lại biến thành hình người.
Mặc Yểm nhẹ vỗ về thân thể nhỏ nhắn xù lông của Bạch Bạch, không nhịn được nhớ tới dư vị thân thể xinh đẹp tuyệt diệu mê người khi nàng hóa thành người, trong lòng nhộn nhạo.
Bạch Bạch lại không nghĩ nhiều như vậy, bàn tay ấm áp của Mặc Yểm nhẹ nhàng vuốt ve trên người nàng thật sự quá thoải mái, rất có hiệu quả thôi miên, so với Phụ thân cũng không kém, làm nàng hỗn loạn lại muốn ngủ…… Có hắn bên cạnh, liệu có người nào thừa dịp nàng ngủ đến giẫm nàng một cước không?!
Bạch Bạch ôm lấy cái đuôi to bị thương của mình, an tâm uốn éo xoay mình, chìm vào mộng đẹp trong mùi thuốc nhàn nhạt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Được Mặc Yểm cẩn thận điều trị, thương thế Bạch Bạch khôi phục rất nhanh, một tháng sau, miệng vết thương chỉ còn lại một vết sẹo hồng hồng, hơn nữa trên vết sẹo, lông hồ ly tuyết trắng đã bắt đầu dài ra.
Bạch Bạch rất yên tâm, nàng từng gặp qua một con mèo lớn đánh nhau trong núi, bị cắn thương một miếng, miệng vết thương mặc dù tốt, nhưng vẫn có một mảng nhỏ không mọc lại lông nữa, không duyên cớ thiếu một mảng lông, thật rất khó coi!
Mặc Yểm nhìn nàng ngày ngày khỏe lên, bắt đầu tính toán dụ nàng biến thành hình người, gần gũi thân mật một cái, nhưng hắn lại không muốn vận dụng chú thuật trên người Bạch Bạch để khống chế nàng, tình nguyện cùng chậm rãi xoa xoa cho tiểu hồ tiên này, hơn nữa rất hưởng thụ niềm vui thú trong đó.
Tuy không thể nếm tư vị nam nữ ân ái mất hồn, nhưng có một tiểu động vật đáng yêu ôn hòa như vậy bên người, cảm giác cũng cực kỳ vui vẻ.
Những ngày tiếp theo, ban ngày Mặc Yểm trong phòng luyện đan, chuyên tâm luyện dược, buổi chiều ôm Bạch Bạch đến ngủ gần bụi hoa hồng — nói chính xác là Bạch Bạch ngủ trên gối hắn, hắn dùng pháp thuật khoanh chân huyền phù trên không trung, bình thường hắn sẽ mang đến một vài bí tịch tu luyện tiên đạo để xem, xem mệt thì ôm Bạch Bạch cùng ngủ trưa một chỗ. Vết thương trên thân thể Bạch Bạch tuy đã tốt lên, nhưng căn cơ bị hao tổn vẫn không có dấu hiệu khôi phục chút nào, hơn nửa thời gian trong một ngày đều là hỗn loạn trong mộng, Mặc Yểm có chút bận tâm đối với loại tình hình mơ hồ này, cho nên đều tận lực cố gắng đem mang nàng theo trên người. Nhanh chóng từ trên xuống dưới trong Mực đầm đều biết tiểu hồ ly này là tâm can bảo bối của chủ nhân.
Sáng sớm hôm nay Bạch Bạch bị chim chóc ngoài cửa sổ đánh thức, phát hiện Mặc Yểm không ở bên cạnh, không nhịn được lại chạy tới bên ngoài bụi hoa hồng chơi. Mặc Yểm nói, từ nay về sau sẽ không cho người nào tùy tiện đến Mực đầm, cho nên, nàng cảm giác mình có thể yên tâm mà chiếm lĩnh một mảnh lớn vườn hoa hồng này.
Bạch Bạch một thân hồ ly, vui vẻ chậm rãi đi dạo trong vườn hoa, nàng rất cẩn thận né tránh rễ cây hoa, để tránh giẫm chúng bị thương, tình cờ đứng người dậy liếm liếm giọt sương đọng trên cánh hoa, hù dọa mấy con ong đang hút mật , phi thường cao hứng, không hề hay biết càng chạy càng sâu, chợt nghe bên trái vẳng đến một hồi tiếng khóc nỉ non.
Bạch Bạch lại càng hoảng sợ, cẩn thận từng tí một, đẩy cành lá ra hướng bên kia nhìn tới, chỉ thấy trên mặt đất rải rác có vài đóa hoa hồng bị tàn phá kinh khủng đã không còn nhìn thấy được vẻ đẹp nữa — đây đúng là nơi nàng bị giẫm lên hôm đó! Hoa này là do tiểu cô nương giẫm lên nàng hái xuống, về sau bị một nữ nhân rất hung dữ đoạt lấy ném trên mặt đất giẫm loạn lên……
Nghiêng đầu lắng nghe, tiếng khóc hình như là từ một cây hồng màu xanh vẳng đến từ không xa, ở đây có hoa yêu ư? Bạch Bạch nhanh chân đi qua, mới đi vài bước, chỉ nghe thấy từ chỗ cây hồng màu xanh vang lên một tiếng quát khóc thanh thúy: "Hồ ly ngu ngốc, không cho phép tới đây!"
Bạch Bạch dừng bước lại, ủy khuất nói: "Vừa rồi ta không có đắc tội ngươi, tại sao ngươi lại mắng ta?"
Cây hồng màu xanh run run vài cái, từ đỉnh một bông hoa cực đại chui ra một tiểu cô nương áo xnah to như ngón tay cái, tay chống nạnh nói với Bạch Bạch: "Hừ, sao lại không đắc tội ta? Từ khi ngươi đến đây, chủ nhân đều quấn lấy ngươi mỗi ngày, nhìn cũng không thèm nhìn ta! Ngay cả ta tu thành hình người hắn cũng không để ý…… Đồ hồ ly ngu! Hồ ly thối! Hồ ly xấu xa!"
Người nàng ta nhỏ tí nhưng giọng lại không nhỏ, nhưng đến về sau, trong giọng nói càng ngày càng lộ rõ tiếng khóc nức nở.
" Ai là chủ nhân của ngươi?" Tuy Bạch Bạch cảm giác mình rất vô tội, nhưng là tiểu cô nương người ta thương tâm như vậy, nàng cũng không nên lại khắc khẩu với nàng ta.
" Hừ! Mỗi ngày hắn đều ngủ ở đây cùng ngươi!"
" Là…… Mặc Yểm?"
"Hả? Hắn gọi Mặc Yểm ư? Sao ta lại nghe người khác gọi hắn Yểm quân?" Lục y tiểu cô nương một bên lau nước mắt, một bên hỏi.
"Ta cũng không biết…… Ta cùng chơi với ngươi, ngươi đừng giận ta được không?" Bạch Bạch rất muốn có một bằng hữu! Bằng hữu này là cây hoa hồng nàng thích nhất biến thành, như vậy rất tốt!
Về phần Mặc Yểm…… Hắn mới không phải bằng hữu của nàng! Nhưng mà hiện giờ mình cùng hắn là quan hệ gì? Bạch Bạch ngẫm nghĩ không hiểu, cũng không miễn cưỡng, chuyên tâm tranh thủ thiết lập tình hữu nghị với Tiểu Hoa yêu trước mặt.
Tiểu cô nương áo xanh vừa mới tu luyện thành hình người, trong trí nhớ có hạn chỉ có Mặc Yểm trước thường xuyên đến chăm sóc nàng, đối với chuyện thiên địa nhân thế, đều là từ vài câu do người đi qua lưu lại. Bạch Bạch chủ động đề nghị chơi cùng nàng, trong lòng nàng ta cực kỳ vui vẻ, nhưng trên mặt lại cố làm bộ, nói: "Được rồi! Thấy người biết mình sai rồi nên bỏ qua."
"Ta gọi là Bạch Bạch, ngươi tên là gì a?" Bạch Bạch không so đo nàng yếu ớt, đầu tiên tự giới thiệu.
Cây hồng màu xanh này mới thành tinh không lâu, đây là lần đầu tiên nói chuyện với người (kỳ thật cũng không tính là người), làm sao biết tên mình là gì được. Nhưng nàng ta lại không muốn yếu đi khí thế trước mặt đồng bọn mới, vắt óc suy nghĩ một hồi, nhớ lại đã từng có người rất nhã nhặn tán thưởng nàng, nói hoa của nàng "sắc như ngọc bích", vì vậy thốt ra : « Ta gọi là Bích Bích, sắc như ngọc bích! »
« Tên của ngươi rất êm tai!" Bạch Bạch thành tâm khích lệ.
Bích Bích hận không thể dài ra một cái đuôi giống như của Bạch Bạch, để làm cho nó vểnh lên một cái, dương dương đắc ý nói: « Đó là đương nhiên! »
Bình luận
- Chương 253
- Chương 252
- Chương 251
- Chương 250
- Chương 249
- Chương 248
- Chương 247
- Chương 246
- Chương 245
- Chương 244
- Chương 243
- Chương 242
- Chương 241
- Chương 240
- Chương 239
- Chương 238
- Chương 237
- Chương 236
- Chương 235
- Chương 234
- Chương 233
- Chương 232
- Chương 231
- Chương 230
- Chương 229
- Chương 228
- Chương 227
- Chương 226
- Chương 225
- Chương 224
- Chương 223
- Chương 222
- Chương 221
- Chương 220
- Chương 219
- Chương 218
- Chương 217
- Chương 216
- Chương 215
- Chương 214
- Chương 213
- Chương 212
- Chương 211
- Chương 210
- Chương 209
- Chương 208
- Chương 207
- Chương 206
- Chương 205
- Chương 204
- Chương 203
- Chương 202
- Chương 201
- Chương 200
- Chương 199
- Chương 198
- Chương 197
- Chương 196
- Chương 195
- Chương 194
- Chương 193
- Chương 192
- Chương 191
- Chương 190
- Chương 189
- Chương 188
- Chương 187
- Chương 186
- Chương 185
- Chương 184
- Chương 183
- Chương 182
- Chương 181
- Chương 180
- Chương 179
- Chương 178
- Chương 177
- Chương 176
- Chương 175
- Chương 174
- Chương 173
- Chương 172
- Chương 171
- Chương 170
- Chương 169
- Chương 168
- Chương 167
- Chương 166
- Chương 165
- Chương 164
- Chương 163
- Chương 162
- Chương 161
- Chương 160
- Chương 159
- Chương 158
- Chương 157
- Chương 156
- Chương 155
- Chương 154
- Chương 153
- Chương 152
- Chương 151
- Chương 150
- Chương 149
- Chương 148
- Chương 147
- Chương 146
- Chương 145
- Chương 144
- Chương 143
- Chương 142
- Chương 141
- Chương 140
- Chương 139
- Chương 138
- Chương 137
- Chương 136
- Chương 135
- Chương 134
- Chương 133
- Chương 132
- Chương 131
- Chương 130
- Chương 129
- Chương 128
- Chương 127
- Chương 126
- Chương 125
- Chương 124
- Chương 123
- Chương 122
- Chương 121
- Chương 120
- Chương 119
- Chương 118
- Chương 117
- Chương 116
- Chương 115
- Chương 114
- Chương 113
- Chương 112
- Chương 111
- Chương 110
- Chương 109
- Chương 108
- Chương 107
- Chương 106
- Chương 105
- Chương 104
- Chương 103
- Chương 102
- Chương 101
- Chương 100
- Chương 99
- Chương 98
- Chương 97
- Chương 96
- Chương 95
- Chương 94
- Chương 93
- Chương 92
- Chương 91
- Chương 90
- Chương 89
- Chương 88
- Chương 87
- Chương 86
- Chương 85
- Chương 84
- Chương 83
- Chương 82
- Chương 81
- Chương 80
- Chương 79
- Chương 78
- Chương 77
- Chương 76
- Chương 75
- Chương 74
- Chương 73
- Chương 72
- Chương 71
- Chương 70
- Chương 69
- Chương 68
- Chương 67
- Chương 66
- Chương 65
- Chương 64
- Chương 63
- Chương 62
- Chương 61
- Chương 60
- Chương 59
- Chương 58
- Chương 57
- Chương 56
- Chương 55
- Chương 54
- Chương 53
- Chương 52
- Chương 51
- Chương 50
- Chương 49
- Chương 48
- Chương 47
- Chương 46
- Chương 45
- Chương 44
- Chương 43
- Chương 42
- Chương 41
- Chương 40
- Chương 39
- Chương 38
- Chương 37
- Chương 36
- Chương 35
- Chương 34
- Chương 33
- Chương 32
- Chương 31
- Chương 30
- Chương 29
- Chương 28
- Chương 27
- Chương 26
- Chương 25
- Chương 24
- Chương 23
- Chương 22
- Chương 21
- Chương 20
- Chương 19
- Chương 18
- Chương 17
- Chương 16
- Chương 15
- Chương 14
- Chương 13
- Chương 12
- Chương 11
- Chương 10
- Chương 9
- Chương 8
- Chương 7
- Chương 6
- Chương 5
- Chương 4
- Chương 3
- Chương 2
- Chương 1