Không nghĩ tới ngày hôm qua 2 giờ sáng mới ngủ mà hôm nay mới sáng sớm Duy Nhược Hề đã tỉnh. Rất không bình thường, trước kia nhất định mặt trời lên thật cao mới có thể dậy nổi, hôm nay thế nhưng mới sáng sớm liền thức dậy. Đánh răng, rửa mặt xong không có việc gì làm Nhược Hề liền vào trong Mặc Trạc xem tình hình bên trong thế nào rồi. Không nghĩ đến bên trong rau củ gần như đã trưởng thành hết có thể thu hoạch được rồi. Trời ạ, chỉ cần một đêm mà lại chín hết rồi tốc độ này quá thần kỳ đi.
Lần này rau dưa có nhiều loại hơn rất nhiều, có dưa leo, rau diếp, cà chua, cải thìa, mấy cây ngô, lẫn lộn trong đó còn có một gốc cây nho nhỏ không biết có phải cây ăn quả không, nếu đúng thì tốt biết mấy, về sau có hoa quả ăn thì tuyệt. Nhưng mà nhìn nửa mẫu rau dưa cùng nửa mẫu lúa đúng là phát sầu thật. Cả nhà chỉ có bốn người ăn làm sao cho hết nha, còn có lúa này làm sao thu hoạch bây giờ?
Lúc ra khỏi Mặc Trạc thì cũng sắp đến lúc Tiểu Hạo trở về.
“Tiểu Hạo, trong không gian đồ ăn chín hết làm sao bây giờ?” Duy Nhược Hề khó xử nhìn Duy Hạo.
“GÌ?” Một ngụm nước theo miệng Tiểu Hạo phun ra, vẻ mặt hắn kinh ngạc nhìn Duy Nhược Hề,“mới đây mà chín hết rồi?” Rất khoa trương nha.
Duy Nhược Hề gật đầu nói:“đúng thế, không nghĩ tới thế nhưng vèo một cái toàn bộ chín hết rồi, còn tưởng rằng ít nhất cũng vài bữa mới trưởng thành hết , ai biết, một đêm liền chín.” Thực lo nha nhiều thế này ăn sao cho hết nha.
“Có rất nhiều sao?” Duy Hạo hỏi. Không nghĩ tới, hiện tại vấn đề sản lượng quá cao lại thành chuyện đáng lo nha.
“Đồ ăn rau dưa có nửa mẫu, nửa mẫu lúa cũng chín vàng hết rồi, hơn nữa nửa mẫu lúa này phải thu hoạch bằng cách nào?” không lẽ đem cái máy suốt to đùng vào không gian? Rồi còn phải xay xát thế nào làm thành gạo?
“Không có việc gì, lúa thì dùng máy trí năng thu gặt thì được rồi, có rất nhiều loại máy nhỏ nhắn đa năng. Chính là đồ ăn cùng lúa quá nhiều phải giải quyết như thế nào mới tốt?”Cũng không biết có thể bán đi?, Tiểu Hạo giống với Nhược Hề đối với tiền tài không có dục vọng gì.
“Hay chúng ta đem số lượng còn lại bán đi đi?” Duy Nhược Hề hỏi ý kiến Duy Hạo. Hiện tại chỉ cần muốn ăn lúc nào cũng có thể.
“Đi bán?” Duy Hạo ngẫm lại nói:“ nếu chúng ta đem ra ngoài bán sợ sẽ làm rung động cả tinh cầu!”
Duy Nhược Hề vẻ mặt ngốc ngốc ,“Khoa trương như vậy sao?” Cô không muốn cả ngày bị người ta theo dõi rồi chụp ảnh nha.
Duy Hạo nói:“Đương nhiên rồi, đồ ăn của chị trồng ra so với loại dùng Dịch Đào Tạo nuôi dưỡng nên hương vị đúng là một trời một vực.” đem ra ngoài bán không kinh động cả địa cầu mới lạ.
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Nếu không chúng ta liền trực tiếp chào hàng một nhà hàng đi, sau đó bắt cho bọn họ giữ bí mật thì tốt rồi.”
Duy Nhược Hề nói:“Nhưng nếu bọn họ không giữ được bí mật thì làm sao bây giờ?”
Duy Hạo nhìn thoáng qua Duy Nhược Hề ngu ngốc ” làm sao mà bọn họ không giữ bí mật được, nếu biết rau dưa của chị ngon như vậy, liền cầu chị chỉ bán cho họ còn cầu chị đừng bán cho người khác nữa.” Làm sao mà có thể đem miếng thịt béo trong miệng nhường cho người khác.
“Ùm , vậy lát nữa chị đem đồ ăn thu hoạch hết, chỉ có lúa có chút phiền toái.” Ngẫm nghĩ lại nói:” Tiểu Hạo, nhà hàng ở đây chắc toàn bộ đều là sản ngiệp của bát đại gia tộc?”
Duy Hạo gật đầu nói:“Đúng vậy.”
“ Nhưng mà Tiểu Hạo, chị không muốn đem rau dưa cho bọn hắn, chị muốn tìm một nhà hàng của một người khác.” Cô không muốn cùng bát đại gia tộc dây dưa không rõ, nhất là vì cái tên Viêm Bân kia nên Nhược Hề đối với bát đại gia tộc không có hảo cảm.
“Dạ.” Duy Hạo biết chị của mình lo lắng cái gì, nguyên nhân vì sao lại chán ghét bát đại gia tộc, dù sao Tiểu Hạo cũng không muốn chị mình có quan hệ đến bát đại gia tộc.
Lí Đa Hải gần đây cảm thấy thực phiền.
Gia tộc của hắn là đầu bếp truyền đời, ba hắn, ông nội hắn, ông cố hắn, ông sơ hắn,…. Truy về mấy ngàn năm trước toàn bộ đều làm đầu bếp. Theo như lời ba hắn nói, tổ tiên của hắn từ ngàn xưa là ngự trù trong hoàng cung. Cứ thế tay nghề của tổ tiên toàn bộ truyền cho đời sau.
Hắn nghĩ rằng dựa vào tay nghề của mình trong thế gới ẩm thực có thể tùy tiện sống yên ổn. Cho nên lúc ban đầu hắn đi Viêm gia, gia tộc chuyên kinh doanh khách sạn lớn nhất, nơi mà mọi đầu bếp đều muốn tiến vào. Nghĩ đến một thân tay nghề đại trù của mình tùy tiện cũng có thể vào làm một chức đầu bếp. Nhưng mà không nghĩ đến vào bên trong làm việc lại bị đầu bếp trưởng chèn ép, cuối cùng vì nóng giận quá đên đánh một trận với đầu bếp trưởng, xong việc thế là hắn bị sa thải.
Sau đó hắn liền tự mình mở một nhà hàng tên gọi là ‘Đa Cư Quán’. Nhưng mà kinh doanh thật khó khăn, đầu tiên là nguyên liệu thức ăn, hiện tại rau dưa đều là Dịch đào tạo nuôi dưỡng thành nên cực khan hiếm. Trên cơ bản gần như toàn bộ bị bát đại gia tộc đặt hàng hết, căn bản không đến tay hắn vì phía sau hắn không có gia tộc không có bối cảnh. Rau dưa sau khi bị bát đại gia tộc chọn lựa xong mới đến tay bọn tư nhân như hắn, giá cả cao không nói mà chất lượng lại tệ vô cùng.
Nhưng chủ yếu vẫn là không có khách hàng, không biết nguyên nhân là do mới khai trương hay còn nguyên nhân nào khác mà nhà hàng của hắn vắng khách đến đáng thương. Giống như hiện tại ngay lúc giữa trưa là giờ ăn mà một người khách cũng không thấy.
Hắn đi vay tiền mới mở được nhà hàng này, nếu nhà hàng bị đóng cửa phỏng chừng hắn phải đi nhảy lầu nha.
‘Đa Cư Quán’ bài trí rất tao nhã, hào phóng. Rất tiếc hiện tại một người khách cũng không có, chỉ có vài nhân viên buồn bả ỉu xìu tựa trên bàn. Lí Đa Hải cũng ủ rũ buồn bả ngồi ngay ở cửa nhà hàng.
“Nhà hàng này có bán cơm không?” Một giọng nữ nhẹ nhàng lọt vào tai Lý Đa Hải đang ngồi ngẩn ngơ tại cửa. Lí Đa Hải ngẩng đầu lên liền thấy một cô gái mặt mày thanh tú đáng yêu cùng một cậu thiếu niên tuấn mỹ tóc đen đứng ngay trước mặt hắn. Cô gái vẻ mặt tươi cười nhìn hắn, Lý Đa Hải có cảm giác mặt mình nóng lên.
“Anh là chủ ở đây?” Nhược Hề nhìn người thanh niên tuấn tú lịch sự nhưng vẻ mặt ngơ ngác đang nhìn mình. Trên mặt mình có cái gì sao?
“Đúng vậy, xin mời quý khách vào.” Lí Đa Hải nhanh lấy lại tinh thần dẫn Duy Nhược Hề cùng Duy Hạo vào bên trong nhà hàng. Ai, hôm nay hai người này là hai người khách đầu tiên nha.
Duy Nhược Hề đánh giá ‘Đa Cư Quán’ cô thấy bài trí bên trong rất tốt. Rồi nhìn ra ngoài sảnh hỏi:” nơi này sao lại vắng khách như thế?” sao đó là vẻ mặt ý cười tự nhiên nhìn Lí Đa Hải.
Lí Đa Hải nhìn nhìn cô nữ sinh thanh tú này, không biết vì cái gì hắn cảm thấy cô gái này trong khẩu khí dường như thật cao hứng, cao hứng cửa hàng của hắn một người khách cũng không có,“Đúng vậy, bởi vì cửa hàng mới khai trương không nhiều người biết cho nên không có khách.” Kỳ thật cửa hàng này mở cửa đã gần một tháng.
Duy Hạo đẩy Duy Nhược Hề một cái, nhắc nhở nàng đừng bày ra vẻ mặt vui vẻ như vậy dễ dẫn đến hiểu lầm, làm cho người ta tưởng cô vui sướng khi người gặp họa. Tuy rằng gương mặt này do trời sinh đáng yêu ngây ngô vui cười thôi.
Duy Hạo kéo Duy Nhược Hề tìm một cái bàn gần bên cửa sổ ngồi, lại nói với Lí Đa Hải bên cạnh: “Ông chủ, giúp chúng tôi làm một đĩa rau xanh , một con cá hấp cải, một phần thịt kho tàu là được.” Bọn họ chính là thử xem đồ ăn ở nhà hàng này hương vị thế nào.
Bình luận
- Chương 182
- Chương 181
- Chương 180
- Chương 179
- Chương 178
- Chương 177
- Chương 176
- Chương 175
- Chương 174
- Chương 173
- Chương 172
- Chương 171
- Chương 170
- Chương 169
- Chương 168
- Chương 167
- Chương 166
- Chương 165
- Chương 164
- Chương 163
- Chương 162
- Chương 161
- Chương 160
- Chương 159
- Chương 158
- Chương 157
- Chương 156
- Chương 155
- Chương 154
- Chương 153
- Chương 152
- Chương 151
- Chương 150
- Chương 149
- Chương 148
- Chương 147
- Chương 146
- Chương 145
- Chương 144
- Chương 143
- Chương 142
- Chương 141
- Chương 140
- Chương 139
- Chương 138
- Chương 137
- Chương 136
- Chương 135
- Chương 134
- Chương 133
- Chương 132
- Chương 131
- Chương 130
- Chương 129
- Chương 128
- Chương 127
- Chương 126
- Chương 125
- Chương 124
- Chương 123
- Chương 122
- Chương 121
- Chương 120
- Chương 119
- Chương 118
- Chương 117
- Chương 116
- Chương 115
- Chương 114
- Chương 113
- Chương 112
- Chương 111
- Chương 110
- Chương 109
- Chương 108
- Chương 107
- Chương 106
- Chương 105
- Chương 104
- Chương 103
- Chương 102
- Chương 101
- Chương 100
- Chương 99
- Chương 98
- Chương 97
- Chương 96
- Chương 95
- Chương 94
- Chương 93
- Chương 92
- Chương 91
- Chương 90
- Chương 89
- Chương 88
- Chương 87
- Chương 86
- Chương 85
- Chương 84
- Chương 83
- Chương 82
- Chương 81
- Chương 80
- Chương 79
- Chương 78
- Chương 77
- Chương 76
- Chương 75
- Chương 74
- Chương 73
- Chương 72
- Chương 71
- Chương 70
- Chương 69
- Chương 68
- Chương 67
- Chương 66
- Chương 65
- Chương 64
- Chương 63
- Chương 62
- Chương 61
- Chương 60
- Chương 59
- Chương 58
- Chương 57
- Chương 56
- Chương 55
- Chương 54
- Chương 53
- Chương 52
- Chương 51
- Chương 50
- Chương 49
- Chương 48
- Chương 47
- Chương 46
- Chương 45
- Chương 44
- Chương 43
- Chương 42
- Chương 41
- Chương 40
- Chương 39
- Chương 38
- Chương 37
- Chương 36
- Chương 35
- Chương 34
- Chương 33
- Chương 32
- Chương 31
- Chương 30
- Chương 29
- Chương 28
- Chương 27
- Chương 26
- Chương 25
- Chương 24
- Chương 23
- Chương 22
- Chương 21
- Chương 20
- Chương 19
- Chương 18
- Chương 17
- Chương 16
- Chương 15
- Chương 14
- Chương 13
- Chương 12
- Chương 11
- Chương 10
- Chương 9
- Chương 8
- Chương 7
- Chương 6
- Chương 5
- Chương 4
- Chương 3
- Chương 2
- Chương 1