Nếu là lòng tham không đáy, anh cũng không còn biện pháp."Bốn mươi vạn"? Tiểu Ốc nhìn tiền trong tay, đột nhiên nở nụ cười, chắc anh sợ ba mẹ đồng ý.Cô biết lãi suất thu được ở phố Tam Hoàng rất cao, một tháng có thể hơn tám mươi vạn, mà một phần cô cũng không lấy làm của riêng, toàn bộ đưa hết cho ba mẹ gửi tiết kiệm, bởi vì cô cảm thấy có Kiều Kiều là đủ rồi. Cô ở Mộc gia không phải vì tiền. Vậy mà hiện tại Mộc Trạch Khải muốn dùng bốn mươi vạn đuổi cô đi, Tiểu Ốc buồn cười, cô cười đến chảy cả nước mắt, vỗ vỗ vai anh nói: "Muốn đuổi tôi bằng bốn mươi vạn này, Kiều Kiều anh thật quá ngây thơ"!"Vậy cô muốn như thế nào"? Nghe những lời này, anh bắt đầu cảm thấy nhức đầu."Tôi không lấy tiền, tôi muốn anh, tôi muốn anh toàn tâm toàn ý thuộc về tôi một lần, có thể không"? Tiểu Ốc cảm thấy không thể nào."Cô muốn thân thể của tôi"? Mộc Trạch Khải chăm chú hỏi, nếu như chỉ có như vậy mới có thể thoát khỏi cô, anh nghĩ mình thà chết còn hơn. Tiểu Ốc lắc đầu, anh quá ngây thơ, quá nông cạn. Tiểu Ốc ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng phun khí nóng: "Cái tôi muốn là tâm. Đầu tiên là tâm, sau là bề ngoài, anh cảm thấy anh có thể cho sao"?Mộc Trạch Khải lắc đầu, không được."Nếu như anh có thể thuyết phục ba mẹ đuổi tôi đi thì hôm nay anh đã không tới chỗ này, anh chỉ có thể nói với họ tạm thời không được cho tôi về nhà, cái tôi muốn chính là nhà, mà không phải một cái phòng hoặc là một đống tiền". Tiểu Ốc nói xong chảy nước mắt, trước giờ chưa thấy cô khóc. .Lại có tiếng gõ cửa, Tiểu Ốc đi ra mở cửa, là Đậu Diệc Phồn."Đã dậy rồi sao? Sao không ngủ thêm chút nữa"? Đậu Diệc Phồn nhìn cô một cái, cười ha hả đi vào đặt đồ ăn sáng cùng đồ ăn vặt lên bàn, bày đầy ra mặt bàn, lúc ngẩng đầu lên mới phát hiện Mộc Trạch Khải cũng ở đây, cậu kêu lên đầy khiêu khích: "Mộc đại ca, khi nào Tiểu Ốc bước vào cửa nhà em thì chúng ta là người một nhà, cảm ơn anh nhưng năm qua đã chăm sóc cô ấy".Mộc Trạch Khải nhìn thấy cậu giật mình, nhìn độ thân quen của cậu với Tiểu Ốc chẳng nhẽ Kim Tiểu thật có thể gả cho Đậu thiếu gia? Tuy rằng anh không có thiện cảm với Đậu thiếu gia, nhưng nếu Tiểu Ốc có thể gả cho cậu thì Mộc Trạch Khải cầu cũng không được, anh có thể hoàn toàn thoát khỏi Tiểu Ốc! Mộc Trạch Khải còn đang suy nghĩ thì Tiểu Ốc thở hổn hển ngồi xuống gọi: "Kiều Kiều tới đây cùng nhau ăn điểm tâm đi! Có món bánh trẻo rán anh thích này". Cô giấu đi cảm xúc.
Bình luận
- Chương 257
- Chương 256
- Chương 255
- Chương 254
- Chương 253
- Chương 252
- Chương 251
- Chương 250
- Chương 249
- Chương 248
- Chương 247
- Chương 246
- Chương 245
- Chương 244
- Chương 243
- Chương 242
- Chương 241
- Chương 240
- Chương 239
- Chương 238
- Chương 237
- Chương 236
- Chương 235
- Chương 234
- Chương 233
- Chương 232
- Chương 231
- Chương 230
- Chương 229
- Chương 228
- Chương 227
- Chương 226
- Chương 225
- Chương 224
- Chương 223
- Chương 222
- Chương 221
- Chương 220
- Chương 219
- Chương 218
- Chương 217
- Chương 216
- Chương 215
- Chương 214
- Chương 213
- Chương 212
- Chương 211
- Chương 210
- Chương 209
- Chương 208
- Chương 207
- Chương 206
- Chương 205
- Chương 204
- Chương 203
- Chương 202
- Chương 201
- Chương 200
- Chương 199
- Chương 198
- Chương 197
- Chương 195
- Chương 194
- Chương 193
- Chương 192
- Chương 191
- Chương 190
- Chương 189
- Chương 188
- Chương 187
- Chương 186
- Chương 185
- Chương 184
- Chương 183
- Chương 182
- Chương 181
- Chương 180
- Chương 179
- Chương 178
- Chương 177
- Chương 176
- Chương 175
- Chương 174
- Chương 173
- Chương 172
- Chương 171
- Chương 170
- Chương 169
- Chương 168
- Chương 167
- Chương 166
- Chương 165
- Chương 164
- Chương 163
- Chương 162
- Chương 161
- Chương 160
- Chương 159
- Chương 158
- Chương 157
- Chương 156
- Chương 155
- Chương 154
- Chương 153
- Chương 152
- Chương 151
- Chương 150
- Chương 149
- Chương 148
- Chương 147
- Chương 146
- Chương 145
- Chương 144
- Chương 143
- Chương 142
- Chương 141
- Chương 140
- Chương 139
- Chương 138
- Chương 137
- Chương 136
- Chương 135
- Chương 134
- Chương 133
- Chương 132
- Chương 131
- Chương 130
- Chương 129
- Chương 128
- Chương 127
- Chương 126
- Chương 125
- Chương 124
- Chương 123
- Chương 122
- Chương 121
- Chương 120
- Chương 119
- Chương 118
- Chương 117
- Chương 116
- Chương 115
- Chương 114
- Chương 113
- Chương 112
- Chương 111
- Chương 110
- Chương 109
- Chương 108
- Chương 107
- Chương 106
- Chương 105
- Chương 104
- Chương 103
- Chương 102
- Chương 101
- Chương 100
- Chương 99
- Chương 98
- Chương 97
- Chương 96
- Chương 95
- Chương 94
- Chương 93
- Chương 92
- Chương 91
- Chương 90
- Chương 89
- Chương 88
- Chương 87
- Chương 86
- Chương 85
- Chương 84
- Chương 83
- Chương 82
- Chương 81
- Chương 80
- Chương 79
- Chương 78
- Chương 77
- Chương 76
- Chương 75
- Chương 74
- Chương 73
- Chương 72
- Chương 71
- Chương 70
- Chương 69
- Chương 68
- Chương 67
- Chương 66
- Chương 65
- Chương 64
- Chương 63
- Chương 62
- Chương 61
- Chương 60
- Chương 59
- Chương 58
- Chương 57
- Chương 56
- Chương 55
- Chương 54
- Chương 53
- Chương 52
- Chương 51
- Chương 50
- Chương 49
- Chương 48
- Chương 47
- Chương 46
- Chương 45
- Chương 44
- Chương 43
- Chương 42
- Chương 41
- Chương 40
- Chương 39
- Chương 38
- Chương 37
- Chương 36
- Chương 35
- Chương 34
- Chương 33
- Chương 32
- Chương 31
- Chương 30
- Chương 29
- Chương 28
- Chương 27
- Chương 26
- Chương 25
- Chương 24
- Chương 23
- Chương 22
- Chương 21
- Chương 20
- Chương 19
- Chương 18
- Chương 17
- Chương 16
- Chương 15
- Chương 14
- Chương 13
- Chương 12
- Chương 11
- Chương 10
- Chương 9
- Chương 8
- Chương 7
- Chương 6
- Chương 5
- Chương 4
- Chương 3
- Chương 2
- Chương 1