San San nhất thời kinh ngạc, Nghiêm đại thiếu gia quả nhiên là bị chú của mình hại chết!
Nghiêm Tu Nhân nổi giận, đứng lên:” Ông thiếu uy hiếp tôi! Tôi ghét nhất ai uy hiếp tôi!”
Nói xong lại lấy ra một sấp tiền đặt trước bàn:” Ông mau cút khỏi nơi này!” Nhưng vẫn cảm thấy sợ hãi.
Trương Quý không nghĩ tới hắn liền thỏa hiệp nhanh như vậy, ngược lại có chút kinh ngạc:” Kỳ thật ông rốt cuộc sao lại tìm tôi? Chẳng lẽ liền vì muốn cho tôi tiền?”
” Là ông tìm tôi!”
Hai người nhìn lẫn nhau, Nghiêm Tu Nhân bỗng nhiên cả kinh, sờ ở dưới bàn, đụng phải máy nghe trộm.
Hắn sợ tới mức sắc mặt tái nhợt:” Là ai bảo ông đến.”
” Không phải ông nhắn tin cho tôi sao?”
Nghiêm Tu Nhân đặt mông ngồi trên ghế:” Xong rồi……”
” Làm sao vậy?”
” Ngu ngốc! Chúng ta bị trúng kế! Cuộc nói chuyện của chúng ta, rất có khả năng bị ghi âm!”
” A? Vậy làm sao bây giờ?” Trương Quý sợ tới mức mặt như màu đất.
” Làm sao bây giờ? Ông mau về nhà trốn tránh, hai ngày đừng ra khỏi nhà!”
Nghiêm Tu Nhân mặt âm trầm:” Nếu tôi phát hiện ai, nhất định sẽ không buông tha hắn!”
San San tháo ống nghe điện thoại xuống, hỏi Giang Trục Thủy:” Làm sao bây giờ? Hắn phát hiện.”
” Không sao, chúng ta đã ghi âm được.”
” Nhưng chỉ bằng này vài câu này, chứng cớ căn bản chưa đủ !”
” Đây chỉ là mồi, chúng ta có thể dùng nó để câu con cá lớn.”
San San không hiểu, Giang Trục Thủy cười nói:” Giao cho anh là được.”
Hai ngày sau, dưới sự trợ giúp của Giang Trục Thủy, San San thành công hướng tòa lật lại vụ án.
” Trục Thủy, anh thật sự có biện pháp làm cho Trương Quý mở miệng sao?”
” Đương nhiên. Tin tưởng anh.”
Ba ngày sau, toà án chính thức thẩm tra xử lí việc này. Một lần nữa thẩm vấn tất cả nhân chứng, Lí Tú Phương, Trương Quý, cùng với hàng xóm ngay lúc đó, người chứng kiến, đều là những người có liên quan đến vụ án……
Trải qua một phen gian nan toà án thẩm vấn, dựa vào tài khéo léo của Giang Trục Thủy mà nói ra, vụ án rốt cuộc có chuyển biến.
Cuối cùng thẩm vấn Trương Quý, Giang Trục Thủy không biết nói với hắn cái gì, những lời hắn nói trước kia đều lật lại, còn có Lý Tú Phương, cũng đột nhiên sửa lại lời chứng, nói mình năm đó là nhớ lầm.
Cứ như vậy, căn cứ Tiết Đài Ân giết người không thành lập, toà án quyết định bác bỏ nguyên xử, một lần nữa thẩm tra xử lí vụ án này.
Tiết Đài Ân tìm người hậu thẩm bảo lãnh, San San nhận được tin cùng Luật Hạo Thiên vào trong phòng.
Buổi tối hôm nay, Hàm Nhã cùng Giang Trục Thủy đều có mặt, San San làm một bàn đồ ăn ngon, chuẩn bị thật tốt để chúc mừng cho cha.
Hàm Nhã nhìn cha, có chút không biết làm sao.
Năm năm, cô chưa thăm cha một lần.
Cô sợ bị người ta chê cười, sợ bị người ta xem thường. Cho nên cô lừa gạt chính mình, để mình không tìm người cha này. Cô chỉ biết là lừa mình dối người, chính mình lại cũng không dám cô gắng thay đổi hết thảy.
Nhưng San San lại làm được.
Một người con nuôi cùng cha mình không có huyết thống gì, vì sao chị ấy lại có thể vì cứu cha mình mà nhiều năm trằn trọc, vẫn kiên trì tin tưởng cha trong sạch?
Cô nhìn Tiết San San, trên khuôn mặt trắng nõn, nụ cười kiên định sáng lạn trên khuôn mặt chị làm lòng cô đau nhói.
Từ ngày chị ấy bước vào nhà cô, cô liền chán ghét chị ấy, bởi vì cô cướp đi một nửa tình thương của cha. Không, phải là hơn phân nửa. Cô cảm thấy cha đối tình yêu cha dành cho chị ấy hơn cô, cho nên cô ghen tị, cho nên cô luôn cùng chị ấy tranh đoạt, cô muốn lấy lại những gì mình đã mất.
Nhưng cho đến ngày hôm nay cô mới phát hiện, không phải cha yêu San San hơn cô, mà cô không biết quý trọng. Mà San San, lại còn hơn giọt máu thâm tình như cô.
Vì thế cô hiểu được, hạnh phúc không phải người khác cho, mà là chính mình cảm nhận lấy.
Cô cảm thấy áy náy, đối với cha áy náy. Cho nên cô không dám nhìn cha, chỉ cúi đầu.
“Cha, Hàm Nhã.” San san nắm lấy tay bọn họ, nắm cùng nhau:” Cha, lần này cha có thể ra ngoài, đươch Hàm Nhã ít nhiều hỗ trợ, nếu không phải cô ấy, chúng ta không có khả năng thuận lợi lật lại bản án như vậy.”
Cha và con gái hai người yên lặng nhìn nhau, sau một lúc lâu, Hàm Nhã khóc nhào vào vòng tay cha.
” Cha, xin lỗi, con xin lỗi……”
San San cũng vụng trộm quay đầu lại lau nước mắt, một ngày này, cô đợi đã lâu rồi……
———————————————
Chuyện này cuối cùng cũng chấm dứt, lòng của San San cảm thấy nhẹ hơn nhiều. Ban đêm lúc nằm trong lòng Luật Hạo Thiên ngủ say, ngọt ngào nở nụ cười.
Luật Hạo Thiên nhẹ nhàng ngồi dậy, nhìn khuôn mặt cô ngủ say.
Trên gò má cô mềm mại mang theo một chút đỏ ửng, bộ dáng hải đường xuân ngủ, làm cho anh nhịn không được cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên trán của cô.
” San San, cha ngươi cũng ra tù, mọi việc dừng ở đây được không?”
Cô không trả lời, bởi vì cô còn đang trong giấc mộng.
” Em không nói lời nào, là em đã đáp ứng!” Anh sủng nịch nhìn cô, trên mặt có chút ưu sầu.
Bước xuống, ra khỏi phòng, anh thấy Tiết Đài Ân ngồi ở trong phòng khách.
Anh nhìn ông ta, nhẹ nhàng mà đi qua, lúc này ông cũng quay đầu, lúc hai người mặt đối mặt, đồng thời đều có khoảnh khắc kinh ngạc.
” Cha, đã trễ thế này, cha còn chưa ngủ sao?” Luật Hạo Thiên dẫn đầu khôi phục bình thản.
Tiết Đài Ân ngược lại có chút mất tự nhiên nói:” Nga, Đằng Hải……”
” Tôi tên là Luật Hạo Thiên .” Anh nói, lại cười:” Bất quá cha cũng có thể gọi con là Đằng Hải, trên đời này, chỉ có cha cùng San San mới có thể bảo gọi con là Đằng Hải.”
” Phải không? Ta đây rất vinh hạnh?”
” Là con vinh hạnh mới đúng.” Luật Hạo Thiên sắc mặt trịnh trọng nói:” Có thể lấy được người vợ tốt như San San, là vinh hạnh của con. Cảm ơn người đã chăm sóc cho San san ba năm, nhưng có chuyện hy vọng cha hiểu được.”
” Chuyện gì?”
Bình luận
- Chương 139
- Chương 138
- Chương 137
- Chương 136
- Chương 135
- Chương 134
- Chương 133
- Chương 132
- Chương 131
- Chương 130
- Chương 129
- Chương 128
- Chương 127
- Chương 126
- Chương 125
- Chương 124
- Chương 123
- Chương 122
- Chương 121
- Chương 120
- Chương 119
- Chương 118
- Chương 117
- Chương 116
- Chương 115
- Chương 114
- Chương 113
- Chương 112
- Chương 111
- Chương 110
- Chương 109
- Chương 108
- Chương 107
- Chương 106
- Chương 105
- Chương 104
- Chương 103
- Chương 102
- Chương 101
- Chương 100
- Chương 99
- Chương 98
- Chương 97
- Chương 96
- Chương 95
- Chương 94
- Chương 93
- Chương 92
- Chương 91
- Chương 90
- Chương 89
- Chương 88
- Chương 87
- Chương 86
- Chương 85
- Chương 84
- Chương 83
- Chương 82
- Chương 81
- Chương 80
- Chương 79
- Chương 78
- Chương 77
- Chương 76
- Chương 75
- Chương 74
- Chương 73
- Chương 72
- Chương 71
- Chương 70
- Chương 69
- Chương 68
- Chương 67
- Chương 66
- Chương 65
- Chương 64
- Chương 63
- Chương 62
- Chương 61
- Chương 60
- Chương 59
- Chương 58
- Chương 57
- Chương 56
- Chương 55
- Chương 54
- Chương 53
- Chương 52
- Chương 51
- Chương 50
- Chương 49
- Chương 48
- Chương 47
- Chương 46
- Chương 45
- Chương 44
- Chương 43
- Chương 42
- Chương 41
- Chương 40
- Chương 39
- Chương 38
- Chương 37
- Chương 36
- Chương 35
- Chương 34
- Chương 33
- Chương 32
- Chương 31
- Chương 30
- Chương 29
- Chương 28
- Chương 27
- Chương 26
- Chương 25
- Chương 24
- Chương 23
- Chương 22
- Chương 21
- Chương 20
- Chương 19
- Chương 18
- Chương 17
- Chương 16
- Chương 15
- Chương 14
- Chương 13
- Chương 12
- Chương 11
- Chương 10
- Chương 9
- Chương 8
- Chương 7
- Chương 6
- Chương 5
- Chương 4
- Chương 3
- Chương 2
- Chương 1