Cô ngồi xổm xuống, nghiêng ô về phía trước một ít, che ở trên đầu nam nhân, mặc cho hạt mưa rơi xuống người cô. Dường như bởi vì không bị mưa đánh vào, nam nhân nâng lên khuôn mặt trắng bệch, mơ hồ trông thấy khuôn mặt một cô gái thanh tú đang bị mưa làm ướt đẫm.
Cánh tay Hướng Thanh Lam vốn đang cầm tài liệu đột nhiên buông ra, che ở trên môi, một giọt nước mắt thật lớn cứ rơi xuống như vậy. Dưới màu vàng choáng váng của ánh đèn đường, cô nhìn ra trên mặt nam nhân không còn một chút huyết sắc nào, đôi môi nứt nẻ, khuôn mặt hốc hác, đã có thể nhìn thấy xương gò má gồ ra, ánh mắt trống rỗng vô cùng, lại đang thừa thãi điều gì đó nhiều lắm… là khổ, là đau, là sợ hãi, còn có mê mang bất lực.
Cô vươn tay đặt trên trán nam nhân, quả nhiên anh đang sốt. Nếu vừa rồi cô không để ý thấy anh, nếu anh phải ở ngoài này một đêm, nhất định anh sẽ không sống nổi.
Cắn cắn môi, cô vươn tay nâng nam nhân dậy, cô không thể bỏ mặc anh, bởi vì từ mắt anh cô thấy được bóng dáng của chính mình. Anh đang mê mang, mơ hồ, giống như một đứa nhỏ vừa mất đi tất cả.
Bọn họ đều đã mất đi tất cả, vì sao, ngay cả sinh mệnh đều phải mất đi, cô không muốn để cho anh phải chết.
Nam nhân vô thần nhìn cô, theo bản năng đứng lên, đến gần nơi có nhiệt độ, ấm áp, mềm mại, dựa vào thật thoải mái. Anh rất lạnh, thật sự rất lạnh.
Hướng Thanh Lam khoác tay nam nhân đặt lên vai mình mới phát hiện ra, anh thật sự rất cao, có lẽ trên dưới 1m80, nhưng lại không hề nặng. Ánh mắt của cô hiện lên một chút đau lòng, anh gầy như vậy, nhất định rất lâu rồi chưa được ăn uống tử tế.
Mặc kệ anh là một người ăn xin, một kẻ ngốc, hay là một người dân du cư, cô vẫn sẽ cứu anh.
Mưa tiếp tục rơi xuống, một chiếc xe chạy qua nhanh, dưới ánh đèn đường có thể nhìn đến một cô gái đang cầm ô, cố hết sức dìu tay nam tử, đi từng bước một về phía trước. Tuy nhìn không rõ mặt bọn họ, lại vẫn có thể nhận ra cả hai đều đã ướt đẫm.
Hướng Thanh Lam một tay dìu nam nhân, một tay tìm chìa khóa trong túi, mưa vẫn không ngừng rơi xuống, thậm chí còn có thể nghe được tiếng mưa đánh vào trên mặt, ‘ba’ một tiếng, giống như tiếng lòng nứt vỡ, sau đó lại lần nữa tích lạc. Một trận gió thổi lại đây, Hướng Thanh Lam rùng mình một cái mới phát hiện ra quần áo đã ướt đẫm, dính sát ở trên người, cô không khỏi lo lắng liếc nhìn nam nhân ở bên cạ
nh, toàn thân anh cũng đã bị mưa làm cho ướt sũng.
Cô không biết vì sao mình lại muốn mang nam nhân này về, cô không phải thánh mẫu, không có lòng lương thiện lớn đến như vậy, nhưng thật sự cô không thể bỏ mặc anh. Dù sao cũng là một mạng người, không phân biệt sang hèn, sinh mệnh nào cũng là trân quý…Cô cúi đầu tiếp tục tìm chìa khóa, từng giọt nước trong suốt rơi xuống mu bàn tay, sinh mệnh là gì mà lại yếu ớt như vậy, giống như cành hoa mọc bên biển rộng, có khi chỉ chớp mắt một cái sẽ không bao giờ có thể thấy lại. Nghĩ tới lúc này, cô dùng sức chớp hai mắt, giọt nước từ lọn tóc rơi xuống đôi mi, chậm rãi hạ xuống theo khóe mắt.
Nhấp khóe môi, cô nếm được một chút mằn mặn.
Thì ra, mưa cũng đã thay đổi hương vị.
Mở cửa, cô giúp đỡ nam nhân đi vào. So với bên ngoài, nơi này thật sự cực kì ấm áp, nơi cô ở tuy không lớn, không có nhiều gia cụ, cực kì đơn sơ, nhưng vẫn luôn là nơi có thể che gió che mưa.
Đặt tài liệu xuống, cô giúp đỡ nam nhân ngồi lên ghế, đây là chiếc ghế dựa duy nhất trong nhà cô. Cô ngồi xổm, nhìn thấy nam nhân hai mắt hơi híp, khuôn mặt bị mưa đánh cho trắng bệch, không có một chút huyết sắc nào.
Hướng Thanh Lam vươn tay vỗ nhẹ hai má nam nhân, nam nhân ý thức mơ hồ mở ra ánh mắt có chút vô thần, nhìn thấy khuôn mặt Hướng Thanh Lam cũng là ướt đẫm, cực kì chật vật.
Môi Hướng Thanh Lam hơi giương lên, lại phát hiện ra mình không thể nói được, cô cười tự giễu, cô đã là một người câm, đâu thể nói được nữa. Cô giúp nam nhân đứng lên, đưa anh vào phòng tắm, nhưng cuối cùng bản thân vẫn ở đứng ngoài, không biết tiếp theo nên làm như thế nào. Đối phương là một người nam nhân, nhưng lại là một nam nhân có ý thức không rõ ràng, đang sốt cao, hơn nữa quần áo trên người anh không thể không thay được.
Khẽ cắn môi, cô đứng ở trước người nam nhân, vươn tay cởi ra quần áo anh. Anh chỉ mặc một bộ quần áo trắng, cổ áo cùng cổ tay áo cực kì sạch sẽ, không giống như một người ăn xin.
Nút áo cởi bỏ làm lộ ra thân thể bị mưa làm cho lạnh như băng của anh, trán anh thực nóng, nhưng người lại rất lạnh.
“Lạnh…” Nam nhân rụt người một chút, cái lạnh khiến cho anh chỉ có thể rên rỉ đứt quãng.
Bình luận
- Chương 96
- Chương 95
- Chương 94
- Chương 93
- Chương 92
- Chương 91
- Chương 90
- Chương 89
- Chương 88
- Chương 87
- Chương 86
- Chương 85
- Chương 84
- Chương 83
- Chương 82
- Chương 81
- Chương 80
- Chương 79
- Chương 78
- Chương 77
- Chương 76
- Chương 75
- Chương 74
- Chương 73
- Chương 72
- Chương 71
- Chương 70
- Chương 69
- Chương 68
- Chương 67
- Chương 66
- Chương 65
- Chương 64
- Chương 63
- Chương 62
- Chương 61
- Chương 60
- Chương 59
- Chương 58
- Chương 57
- Chương 56
- Chương 55
- Chương 54
- Chương 53
- Chương 52
- Chương 51
- Chương 50
- Chương 49
- Chương 48
- Chương 47
- Chương 46
- Chương 45
- Chương 44
- Chương 43
- Chương 42
- Chương 41
- Chương 40
- Chương 39
- Chương 38
- Chương 37
- Chương 36
- Chương 35
- Chương 34
- Chương 33
- Chương 32
- Chương 31
- Chương 30
- Chương 29
- Chương 28
- Chương 27
- Chương 26
- Chương 25
- Chương 24
- Chương 23
- Chương 22
- Chương 21
- Chương 20
- Chương 19
- Chương 18
- Chương 17
- Chương 16
- Chương 15
- Chương 14
- Chương 13
- Chương 12
- Chương 11
- Chương 10
- Chương 9
- Chương 8
- Chương 7
- Chương 6
- Chương 5
- Chương 4
- Chương 3
- Chương 2
- Chương 1