Màu nắng tinh túy chíu sâu qua ô cửa sổ bệnh viện, soi sáng hai thân hình bé nhỏ kia, soi một chút tía nắng để sưởi ấm lòng người.
Một tiếng phá cửa không hề nhẹ nhàng vang lên, cánh cửa như muốn rơi ra khỏi vị trí mà rơi xuống nền nhà lạnh lẽo, âm thanh bá đạo khiến cả hai người trong phòng giật thoáng mình, Minh Quân ánh mắt sắc bén cùng Thảo Anh bước vào. Bàn tay nó bắt đầu lạnh dần, cả người run không ngừng Gia Tuấn cũng cảm nhận được điều đó từ nó.
Gia Tuấn vỗ vỗ vào tay nó chấn an.
-AI CÓ THAI?—Minh Quân hỏi khiến nó thở không nỗi, cuối cùng sự việc đã đi quá tầm với.
-mày có thai ư?—Thảo Anh cũng ngỡ ngàng mà hỏi, như để chứng thật là nảy giờ nhỏ và Minh Quân nghe thấy là điều không thể.
Minh Quân bước đến một bước, nó lại lùi một bước cho đến khi chạm đến thành giường thì ngừng lại, nhìn thấy ánh mắt đáng sợ của Minh Quân nó không khỏi lạnh sóng lưng.
-EM CÓ THAI?—Câu nói có một uy lực hết sức lớn, khiến nó chỉ khẻ gật đầu mà không dám nhìn Minh Quân.
“Chát”
Một hình ảnh khiến Thảo Anh há hóc mồm , chưa bao giờ Minh Quân lại đánh nó cả ngay khi nó bướng bỉnh không chịu nghe lời nhưng lần này thì hay rồi, Minh Quân thật sự đã nỗi giận, trước giờ người anh thương cũngchính là nó một đứa em gái bé nhỏ mãi không thể lớn nỗi trong lòng anh
-Minh Quân…-- Thảo Anh và Gia Tuấn cùng đồng thanh nói, kèm theo biết bao là sự lo lắng, chua chát.
- Không phải chuyện của tụi mày?
Bầu không khí trở nên căng thẳng nó ôm lấy bên mámà nước mắt không ngừng rơi lên rơi xuống, dù đau bên ngoài cỡ nào thì vẫn không so bằng trong lòng, từ khi gặp Thiên Kỳ thì cuộc đời nàycủa nó đã không còn thuộc về nó nữa, nó không thể kiểm soát, không còn làmchủ được.
-Là của Nam Phong
Lại một cái gật đầu khiến đôi mắt kia nheo lại hết cỡ, sự phận nỗ như phun trào mãnh liệt của một con sói khao khát thịt người
“Chát”
Thứ âm thanh khiến mọi thứ giật bắn mình, nó ôm lấy bên máđau rát còn lại, Minh Quân đánh nó là rất đáng , nó thật không còn mặt mũi nào để mà đứng trước mặt anh hai nó nữa.
Biết bản thân mình đã gây ra một lỗi lầm không cứu giản được nữa, nó thúc thích ướt đẫm nước mắt nắm lấy cánh tay Minh Quân như đang cố nói điều gì đó. Chỗ dựa vững chắc đã lung lay, ai cũng bỏ mặc nó cả, không còn ai quan tâm đến, nếu đã vậy, tại sao còn để nó sống trên thế gian trơ trọi một mình chứ, để nó phải chịu vòng xoáy của cuộc đời, chịu ngàn nhát dao khứa vào người.
Tàn nhẫn đến đáng thương, Minh Quân kéo tay nó ra thì nó càng nắm chặt hơn, dằn co đến nỗi lực đẩy của Minh Quân trở lên mạnh hơn và nó ngã nhào xuống đất, hai bàn tay đau rát chạm nền nhà lạnh băng, không một tiếng thở cũng không ai để ý đến căn phòng trắng tinh yên tĩnh đó giờ đã trở nên khá lộn xộn, ầm ĩ.
Thảo Anh chạy đến ôm lấy nó, nó khóc không ngừng tựa vào Thảo Anh, tiếng khóc như một chuỗi âm thanh oán trách, khiến Thảo Anh cũng ướt ướt theo.
Gia Tuấn đau lòng nhìn cảnh tượng trước mắt, tại sao mọi chuyện lại có thể đi đến thế này, không còn đường lui nữa rồi, bàn tay Gia Tuấn bấu lấy nhau tức giận, anh thật muốn dùng đôi tay này đập vào mặt Nam Phong để hắn ta tỉnh lại, nếu có thể anh sẽ giết chết hắn ngay lập tức.
-Tao không có đứa em hư đốn như mày từ này đừng bao giờ gọi tao là anh hai. Mày có thể làm ra chuyện đó thì hậu quả mày phải gánh lấy,,, còn Nam Phong tao sẽ không tha cho hắn.------ Minh Quân nghiến răng lạnh lùng đập tay vào tường, một tràn máu tươi phun trào ướt đẫm bức tường trắng tinh, anh không thể kiềm chế được nữa cơn thịnh lộ trên người, nhanh chóng muốn thẳng tay váng vàotên bạn thối tha của mình, đúng là người mất trí không có tội, nhưng nếu hắn yêu em gái anh thì đã không làm nó đau như thế này, đã không quên đi nó, sai lầm lớn nhất mà anh gây ra đó là đã ủng hộ nó yêu hắn.
Dùng lực cuối cùng nó chạy nhanh lại ôm lấy Minh Quân không cho anh đi tìm Nam Phong, nó đã đau như vậy rồi càng không muốn liên quan đến hắn ta, tên đáng ghét nhẫn tâm quên đi nó, coi như nó xui xẻo đi. Đứa con này có lẽ là sai lầm không đáng có nhưng đứa bé không có tội và chỉ thuộc về nó là của nó không của ai cả.
-Bỏ ra.. để tao đi cho hắn một trận…. bỏ ra..--- Minh Quân vùng vằng mãnh liệt nhưng nó cả gan không buông ôm lấy dù va chạm không hề nhẹ.
- Anh… anh.. anh… bỏ rơi ..em sao?… là lỗi của em tất cả là do em… em xin anh…xin anh đừng đi, em không muốn con em có người cha như hắn, xem như em cầu xin anh đi anh hai --- Giọt nước nhẹ lăn trên tấm lưng thấm sâu vào chiếc áo của Minh Quân, , nghe được những lời xé lòng của nó khiến Minh Quân không kiềm được nước mắt, anh hiểu nỗi đau của nó phải gánh, anh hiểu tất cả nhưng làm sao lại có thể vô tư nhìn đứa em gái mình đau khổ để rồi xin đứa bé ra, còn hắn ta lại hạnh phúc bên cạnh người khác.
-Không… không thể để hắn hạnh phúc như vậy? hắn phải biết đến sự tồn tại của đứa bé… BUÔNG RA.. BUÔNG RA…
Sức lực yếu ớt của nó dù có giữ cách mấy cũng không sao làm lại được một người to con như vậy?nó lại ngã xuống đất một cách hiển nhiên, giờ đay nó mới thấy đau đau cồn cào trong bụng, một màng trời có chút mờ nhạt.
Gia Tuấn không đành lòng nhìn thấy nó như vậy, vội chạy đến đỡ lấy nó nhưng nó không chịu đứng lên mà tựa vào anh , đôi môi tái nhợt đến không còn giọt nước.
-Minh Quân có cần phải thế không?—Gia Tuấn nhìn Minh Quân một cách hơi nóng, tất cả sai lầm sao lại đổ hết lên đầu nó, Nam Phong còn xứng để biết được sự tồn tại của đứa bé ư?
-Minh Quân hay là thôi đi, em nghĩ hắn ta sẽ không nhận đứa bé này đâu, Bảo Ngọc đã khổ quá rồi, quên đi làm lại từ đầu sẽ tốt hơn không còn quan hệ gì với hắn ta nữa—Thảo Anh cũng lên tiếng nói giúp nó, chớ nhìn nó thế này thì ngay cả kẻ ngóc cũng không sao kiềm được lòng, nhỏ thật muốn xé nát trái tim Nam Phong ra để mà xem trong đó chứa cái gì? sao lại tàn nhẫn như vậy.
-
-Câm hết đi.—Minh Quân nhìn tụi nó với ánh mắt hằng hộc,anh im lặng nhìn nó phải gánh cái bụng kiểu này ư? Im lặng để hắn ta hạnh phúc bên tình mới mà nhẫn tâm trà đạp lên em gái anh ư? Thật là anh không làm được.
-Anh hai…. Đừng....—Nó lắc đầu không ngừng cố thuyết phục Minh Quân, xem ra không thể làm lay chuyển lòng của anh, anh bước từng bướcnó nhìn theo mà xé tâm gan, nỗi đau sao cứ mãi ăn mòn lấy trái tim lẫn tâm hồn của nó, có lẽ nó và Thiên Kỳ đã cạn tình cạn nghĩa rồi, đường ai ấy đi sẽ tốt hơn.
-
Bỗng trước mặt nó lại tối sầm lại, nó chóng mặt đến ngất xỉu vào lòng Gia Tuấn, trên khóe mắt còn lưu đọng vài giọt nước cùng đôi môi trắng bệch, ngay cả khi không còn giá trị nào trong cuộc sống cứ mặt sức nằm im đó mà nó cũng khiến người khác xót xa, u mê theo.
Nó lại chìm vào thế giới của nó, nơi ước muốn ngắm mặt trời mọc, ước muốn có ngày bình yêu như thế này, không còn cảm nhận thấy tiếng động, hơi thở hay trái tim đang vỡ vụn
Nó như thếlại làm tan chảy ý định của Minh Quân anh run lên không ngừng ôm lấy nó chạy quanh bệnh viện tìm bác sĩ, những tiếng bước chân tưởng trừng ăn sâu vào lòng đất, anh đáng lẽ ra không nên trách nó, không nên mắng nó càng nghe lời nó để nó được một cuộc sống bình yên, anh lại sai nữa rồi. Nó phải tỉnh lại và đừng xảy ra chuyện gì nếu không người làm anh như anh làm sao sống nỗi, anh sẽ nghe nó không nói gì cả, không để nó liên quan đến Nam Phong dù một chút cũng không?
Bình luận
- Chương 115
- Chương 114
- Chương 113
- Chương 112
- Chương 111
- Chương 110
- Chương 109
- Chương 108
- Chương 107
- Chương 106
- Chương 105
- Chương 104
- Chương 103
- Chương 102
- Chương 101
- Chương 100
- Chương 99
- Chương 98
- Chương 97
- Chương 96
- Chương 95
- Chương 94
- Chương 93
- Chương 92
- Chương 91
- Chương 90
- Chương 89
- Chương 88
- Chương 87
- Chương 86
- Chương 85
- Chương 84
- Chương 83
- Chương 82
- Chương 81
- Chương 80
- Chương 79
- Chương 78
- Chương 77
- Chương 76
- Chương 75
- Chương 74
- Chương 73
- Chương 72
- Chương 71
- Chương 70
- Chương 69
- Chương 68
- Chương 67
- Chương 66
- Chương 65
- Chương 64
- Chương 63
- Chương 62
- Chương 61
- Chương 60
- Chương 59
- Chương 58
- Chương 57
- Chương 56
- Chương 55
- Chương 54
- Chương 53
- Chương 52
- Chương 51
- Chương 50
- Chương 49
- Chương 48
- Chương 47
- Chương 46
- Chương 45
- Chương 44
- Chương 43
- Chương 42
- Chương 41
- Chương 40
- Chương 39
- Chương 38
- Chương 37
- Chương 36
- Chương 35
- Chương 34
- Chương 33
- Chương 32
- Chương 31
- Chương 30
- Chương 29
- Chương 28
- Chương 27
- Chương 26
- Chương 25
- Chương 24
- Chương 23
- Chương 22
- Chương 21
- Chương 20
- Chương 19
- Chương 18
- Chương 17
- Chương 16
- Chương 15
- Chương 14
- Chương 13
- Chương 12
- Chương 11
- Chương 10
- Chương 9
- Chương 8
- Chương 7
- Chương 6
- Chương 5
- Chương 4
- Chương 3
- Chương 2
- Chương 1