Đọc xong tờ giấy, cả người Hắc Viêm Triệt đều tỏa ra một loại khí thế, cái loại khí thế đó tên khoa học gọi ‘sát khí’…
Trên khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ không có một chút biểu tình, chỉ có cặp mắt màu tím kia càng lúc càng thẫm lại…
Long Tịch Bác cầm lấy tờ giấy, cẩn thận nhìn qua một lần… cắn răng nghiến lợi nói với Long Tịch Hiên: "Bị em đoán trúng rồi."
Long Tịch Hiên nhận lấy tờ giấy, cố nén cơn tức giận sắp bộc phát nhìn một chút… sau đó lấy điện thoại ra…
"Phượng Kiệt, dẫn người đi lục soát sân bay, từ trong ra ngoài một chỗ cũng không cho phép bỏ qua, nửa tiếng sau nếu không tìm được Long Tịch Bảo, liền ra lệnh cưỡng chế toàn bộ máy bay dừng bay, lục soát lần nữa, nghe đây, nếu như tìm được cô ấy, cô ấy dám phản kháng, không cần khách khí, đánh ngất xỉu rồi mang về là được."
"Vâng", Phượng Kiệt ‘chuyên nghiệp’ trả lời, không cần hỏi cũng biết người nào đó lại làm ra chuyện tốt gì…
Long Tịch Hiên nhấn phím kết thúc cuộc gọi, nhìn Hắc Viêm Triệt: "Thật xin lỗi, Triệt, chuyện này là Long gia chúng tôi không biết cách dạy dỗ, nhưng mà tôi bảo đảm, nhất định sẽ để cho Cổn Cổn một sợi lông cũng không bị thương tổn trở lại bên cạnh cậu."
Hắc Viêm Triệt cười lạnh: "Một sợi lông cũng không bị thương tổn? Đợi cô ấy bị tôi bắt được… tôi muốn cô ấy ‘một sợi lông cũng không còn’!" Thì ra gần đây cô tất cả đều thuận theo, đáng yêu đều là có mục đích, Viên Cổn Cổn, em thật chán ghét anh như vậy sao… ghét đến mức trăm phương ngàn kế muốn thoát khỏi anh như vậy sao? Thật đáng tiếc, cho dù em chán ghét anh hơn nữa, em cũng chỉ có thể là của anh…
Long Tịch Bác suy nghĩ một chút, lấy điện thoại di động ra gọi vào số của Phượng Lăng.
"Phượng Lăng, xâm nhập vào cơ sở dữ liệu trong sân bay, cho người tra xét ghi chép cất cánh cùng các chuyến bay 3 trong bốn giờ gần đây, chỉ cần thành phố phù hợp, hãy để cho mạng lưới tình báo của ‘Phượng Minh’ chặt chẽ chú ý tìm vị trí của Long Tịch Bảo, tìm được cô ấy mới thôi."
"Vâng" Phượng Lăng cung kính nói, trời ạ… Bảo Bảo chạy mất sao?
Long Tịch Bác hít một hơi tức giận ném điện thoại xuống đất, hét lớn: "Long Tịch Bảo, em tốt nhất đừng để anh tìm được, nếu không em nhất định phải chết." Nói xong xoay người trở về phòng.
"Tôi về đây, tôi sẽ để cho ‘Ám nhân’ khắp nơi tìm kiếm hai người đó." Hắc Viêm Triệt thản nhiên nói, sau đó đi ra ngoài…
Long Tịch Hiên nhức đầu ngắt mi tâm, Bảo Bảo… vì cái gì cứ muốn thách thức ranh giới cuối cùng của bọn anh….
Tại sao …
Long Tịch Bảo cùng Viên Cổn Cổn ngồi trên máy bay tư nhân, uống chút rượu, ăn chút thịt…
"Bảo Bảo, tại sao chúng ta không ngồi máy bay kia? Cậu không phải mua vé rồi sao? Không cần quá lãng phí đâu"
Viên Cổn Cổn meo meo nói.
"Ngu ngốc, tớ mua vé máy bay chính là để dời đi sự chú ý của bọn họ, khiến bọn họ cho là chúng ta đi Pháp, theo cách làm việc của họ, nhất định sẽ để anh Kiệt lục soát sân bay, để cho chị Phượng Lăng xâm nhập vào cơ sở dữ liệu bên trong sân bay, đi thăm dò hành trình cất cánh gần đây, cho nên tớ đặc biệt dùng tên của mình mua hai vé máy bay đi Pháp, nhưng mà trên thực tế chúng ta đã trên đường đến Las Vegas rồi, hiểu không?" Long Tịch Bảo ưu nhã đem thịt bò bít tết cắt thành từng miếng nhỏ, sau đó đưa vào miệng, ăn cực kỳ vui vẻ.
Trái lại Viên Cổn Cổn không vui vẻ như vậy, "Bảo Bảo… tớ nhớ Triệt…"
Long Tịch Bảo nhìn dáng vẻ đáng thương của cô, an ủi: "Cậu yên tâm, dựa vào năng lực của bọn họ, chưa tới năm ngày, nhiều nhất là bảy ngày sẽ tìm được chúng ta, cho nên trong khoảng thời gian này chúng ta cứ vui vẻ đi chơi, coi như đi nghỉ mát, có được không?"
Viên Cổn Cổn gật đầu, cái miệng nhỏ nhắn nhận lấy thịt bò bít tết mà Long Tịch Bảo đút cho, cười vui vẻ…
"Hì hì, để chúng ta đi thể nghiệm sự quyến rũ của Bất Dạ Thành thôi." Long Tịch Bảo hô to.
Hai cô gái vui vẻ ầm ĩ một phen… không biết người đàn ông của các cô đã sắp phát điên rồi…
Hai tiếng sau… tại Long gia…
"Tôi mang theo 5000 anh em lục soát từ trong ra ngoài sân bay, không tìm được Tịch Bảo, cô ấy tuyệt đối không còn ở đó nữa."
Phượng Kiệt hoàn thành trách nhiệm báo cáo…
Nghe vậy, sắc mặt của cặp sinh đôi càng thêm khó coi…
Đúng lúc này, điện thoại của Long Tịch Hiên vang lên…
"Alo?"
"Hiên thiếu gia, tôi là Phượng Lăng, điện thoại của Bác thiếu gia không gọi được… cho nên…"
"Được rồi, nói vào trọng điểm."
"Trọng điểm chính là chúng tôi tra được một hành khách họ Long, tên Tịch Bảo, mua hai vé máy bay đi Pháp, thời gian cất cánh là ba tiếng rưỡi trước."
"Đã biết, tiếp tục tra xét."
"Vâng."
Long Tịch Hiên cúp điện thoại, hơi nhíu mày kiếm…
"Thế nào? Có tin tức sao" Long Tịch Bác nóng nảy hỏi.
"Phượng Lăng nói tra được một người tên là Long Tịch Bảo mua hai vé máy bay đi Pháp, ba tiếng rưỡi trước đã cất cánh."
Long Tịch Hiên nhẹ nhàng nói.
"Ba tiếng rưỡi trước?" Long Tịch Bác hỏi.
"Ừ."
"Rất không có khả năng a, ba tiếng rưỡi trước Triệt mới vừa mang theo Cổn Cổn tới không bao lâu, coi như động tác của họ nhanh hơn nữa, từ nơi này chạy tới sân bay ít nhất cũng phải 30 phút đi…" Long Tịch Bác phân tích.
"Đúng là không có khả năng…" Long Tịch Hiên cong ngón tay vô thức gõ lên bàn, đột nhiên như nghĩ đến cái gì, mở máy vi tính ra, mười ngón tay thon dài ở chuyển động trên bàn phím….
Một lúc sau…trầm thấp mở miệng nói: "Cô ấy căn bản không đến sân bay."
"Cái gì?"
"Em mới vừa tra xét thẻ đen không giới hạn mà anh làm cho cô ấy, cô ấy rút ra một số tiền lớn, em nghĩ cô ấy không chỉ mua vé máy bay, có lẽ còn mua cả máy bay nữa." Long Tịch Hiên nhàn nhạt giải thích.
"……….."
------------- ta là đường phân cách tuyến thông minh ------------
Bình luận
- Chương 193
- Chương 192
- Chương 191
- Chương 190
- Chương 189
- Chương 188
- Chương 187
- Chương 186
- Chương 185
- Chương 184
- Chương 183
- Chương 182
- Chương 181
- Chương 180
- Chương 179
- Chương 178
- Chương 177
- Chương 176
- Chương 175
- Chương 174
- Chương 173
- Chương 172
- Chương 171
- Chương 170
- Chương 169
- Chương 168
- Chương 167
- Chương 166
- Chương 165
- Chương 164
- Chương 163
- Chương 162
- Chương 161
- Chương 160
- Chương 159
- Chương 158
- Chương 157
- Chương 156
- Chương 155
- Chương 154
- Chương 153
- Chương 152
- Chương 151
- Chương 150
- Chương 149
- Chương 148
- Chương 147
- Chương 146
- Chương 145
- Chương 144
- Chương 143
- Chương 142
- Chương 141
- Chương 140
- Chương 139
- Chương 138
- Chương 137
- Chương 136
- Chương 135
- Chương 134
- Chương 133
- Chương 132
- Chương 131
- Chương 130
- Chương 129
- Chương 128
- Chương 127
- Chương 126
- Chương 125
- Chương 124
- Chương 123
- Chương 122
- Chương 121
- Chương 120
- Chương 119
- Chương 118
- Chương 117
- Chương 116
- Chương 115
- Chương 114
- Chương 113
- Chương 112
- Chương 111
- Chương 110
- Chương 109
- Chương 108
- Chương 107
- Chương 106
- Chương 105
- Chương 104
- Chương 103
- Chương 102
- Chương 101
- Chương 100
- Chương 99
- Chương 98
- Chương 97
- Chương 96
- Chương 95
- Chương 94
- Chương 93
- Chương 92
- Chương 91
- Chương 90
- Chương 89
- Chương 88
- Chương 87
- Chương 86
- Chương 85
- Chương 84
- Chương 83
- Chương 82
- Chương 81
- Chương 80
- Chương 79
- Chương 78
- Chương 77
- Chương 76
- Chương 75
- Chương 74
- Chương 73
- Chương 72
- Chương 71
- Chương 70
- Chương 69
- Chương 68
- Chương 67
- Chương 66
- Chương 65
- Chương 64
- Chương 63
- Chương 62
- Chương 61
- Chương 60
- Chương 59
- Chương 58
- Chương 57
- Chương 56
- Chương 55
- Chương 54
- Chương 53
- Chương 52
- Chương 51
- Chương 50
- Chương 49
- Chương 48
- Chương 47
- Chương 46
- Chương 45
- Chương 44
- Chương 43
- Chương 42
- Chương 41
- Chương 40
- Chương 39
- Chương 38
- Chương 37
- Chương 36
- Chương 35
- Chương 34
- Chương 33
- Chương 32
- Chương 31
- Chương 30
- Chương 29
- Chương 28
- Chương 27
- Chương 26
- Chương 25
- Chương 24
- Chương 23
- Chương 22
- Chương 21
- Chương 20
- Chương 19
- Chương 18
- Chương 17
- Chương 16
- Chương 15
- Chương 14
- Chương 13
- Chương 12
- Chương 11
- Chương 10
- Chương 9
- Chương 8
- Chương 7
- Chương 6
- Chương 5
- Chương 4
- Chương 3
- Chương 2
- Chương 1