“Tại sao lại đến đây?” Hắn hỏi, muốn nghe chính miệng nàng nói ra nàng nhớ hắn.
“Hoàng thượng không tới tìm ta, ta chỉ có thể tới tìm người.” Nàng nói, tuy đơn giản nhưng là lời nói thật.
“Ồ?” Hách Liên Bá Thiên lười biếng cất chất giọng trầm thấp: “Nàng không biết sao, nữ tử trong hậu cung, nếu không được trẫm triệu hồi, bình
thường không ai dám chủ động đi tìm trẫm.”
Lời hắn nói cũng là lời nói thật.
Tuy rằng hắn chưa từng hạ lệnh xuống, nhưng điều đó đã lẳng lặng thành
quy tắc bất thành văn, không ai dám vọng tưởng chuyện tranh thủ tình
cảm.
“Là thế thật sao? Khinh Tuyết không biết, nhưng Khinh Tuyết nhớ Hoàng
thượng, thế nên mới tới đây.” Khinh Tuyết nũng nịu, vẻ mặt ôn nhu, nàng
nhìn ra được, kỳ thật Hách Liên Bá Thiên vui mừng khi nàng tới tìm hắn.
“Nữ tử thông minh!” Hách Liên Bá Thiên cười, lại vui vẻ.
“Tạ Hoàng thượng khích lệ, nhưng Khinh Tuyết không phải người thông
minh, Khinh Tuyết thật sự không biết thâm cung có quy củ này, nếu biết,
dù có thế nào cũng không dám tìm đến.” Khinh Tuyết nói với chất giọng
mềm mại, đôi mắt sáng ngời như nước, vừa như thật vừa như giả, có chút
xấu hổ của thiếu nữ, lại có vài phần lanh lợi.
Lời của nàng, vĩnh viễn thật thật giả giả, khiến người ta không thể đoán ra.
“Khéo mồm lắm! Nói hay lắm!” Hách Liên Bá Thiên cười nói.
Hắn cũng không ngại nữ tử thông minh, hắn thích nữ tử thông minh, nhưng
tốt nhất là không dùng sự thông mình đó để đùa giỡn lừa gạt hắn!
“Khinh Tuyết.” Hách Liên Bá Thiên đột nhiên hít một hơi, rồi sau đó gọi nàng.
Khinh Tuyết có chút giật mình, Hách Liên Bá Thiên chưa bao giờ gọi tên
nàng nghiêm túc như thế, Khinh Tuyết đưa mắt một vòng rồi phía hắn:
“Hoàng thượng…”
“Nói cho ta biết, nàng tới Nhật Liệt Quốc, có mục đích gì?” Hách Liên Bá Thiên hỏi, ánh mắt sắc bén như tên, như muốn tiến vào đáy lòng Khinh
Tuyết.
Tuy rằng lần này Tề Dương Quốc đã đầu hàng, nhưng Hách Liên Bá Thiên
không vì thế mà buông lỏng sự cảnh giác, hôm qua thám tử đã tra ra,
trong số sáu cống nữ Tề Dương Quốc đưa tới, có một người đã trải huấn
luyện, để làm nội gián.
Trong sáu cống nữ, trừ bỏ Lâu Khinh Tuyết chỉ còn Chu Uyển Bích, nhưng
hắn đã cố ý tiếp cận Chu Uyển Bích nhiều ngày, lại cảm thấy cô ta không
phải nội gián.
Cô ta quá mức dịu dàng, ôn nhàn tri thức, hiểu lễ nghĩa trầm tĩnh, là
đặc tính cố hữu của nữ tử được nuôi dưỡng trong khuê phòng. Hơn nữa,
thoạt nhìn qua, cô ta không phải loại nữ tử có tâm tư sâu sắc.
Về phần Lâu Khinh Tuyết, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy, hắn đã biết nàng không tầm thường.
Vẻ đẹp của nàng không tầm thường, trong đôi mắt nàng, là tâm tư nặng nề.
Kỳ thật hắn có thể đi điều tra, nhưng nếu điều đó là thật, sau khi điều
tra ra chân tướng, hắn sẽ không thể lưu nàng lại nữa, tuy hắn thích
nàng, nhưng hắn quyết không để kẻ địch ngủ bên gối.
Thế nên, hắn hy vọng, trước khi hắn tra ra chân tướng, nàng có thể tự thừa nhận. Như vậy, hắn sẽ bỏ qua cho nàng.
“Mục đích?” Lòng Khinh Tuyết run lên, nàng chưa từng ngờ tới chuyện Hách Liên Bá Thiên có thể lợi hại như thế, chỉ mới gặp mấy lần, đã phát hiện ra nàng tiếp cận hắn là có mục đích. Chẳng lẽ khả năng che dấu của nàng lại kém đến thế?
Nàng càng không thể tưởng tượng được, Hách Liên Bá Thiên lại mở mồm hỏi thẳng như thế.
Nàng có mục đích, nhưng nàng làm sao có thể nói mục đích của mình với hắn?
Khinh Tuyết cười, hơi nheo mắt lại: “Khinh Tuyết không rõ lời Hoàng
thượng nói có ý gì? Khinh Tuyết bị trở thành cống nữ đưa tới đây, có thể có năng lực làm mục đích gì chứ?”
Khoảnh khắc nàng nói thế, khiến Hách Liên Bá Thiên thất vọng một cách hoàn toàn.
Hắn có chút phẫn nộ, sự lo lắng trong mắt càng nhiều, hắn đã cho nàng cơ hội như vậy, nàng lại không chịu nói ra.
Hắn nhẹ nhàng đẩy nàng ra: “Ngươi đi về trước đi! Chờ trẫm triệu hồi thì đến!”
Khinh Tuyết bị hắn đẩy, suýt nữa thì đứng không vững, lảo đảo vài bước
mới lấy lại được thăng bằng, ngẩng đầu nhìn hắn một cái, đã thấy hắn
nhắm mắt, gương mặt tuấn kiệt phủ một tầng tối tăm.
Rõ ràng vừa rồi còn vui vẻ, nháy mắt đã đổi sang bộ dạng này.
Có chút thất vọng.
Có chút đau thương.
Nàng cúi đầu, nhẹ nhàng kéo váy, quỳ xuống hành lễ: “Thần thiếp cáo lui.”
Nói xong, liền lui ra ngoài.
Nàng không biết rằng, khoảnh khắc nàng xoay người, hắn đã mở đôi mắt sâu thẳm ra, nhìn nàng, mang theo rất nhiều thất vọng, còn có một chút cảm
xúc không diễn tả được thành lời…
Bình luận
- Chương 109
- Chương 108
- Chương 107
- Chương 106
- Chương 105
- Chương 104
- Chương 103
- Chương 102
- Chương 101
- Chương 100
- Chương 99
- Chương 98
- Chương 97
- Chương 96
- Chương 95
- Chương 94
- Chương 93
- Chương 92
- Chương 91
- Chương 90
- Chương 89
- Chương 88
- Chương 87
- Chương 86
- Chương 85
- Chương 84
- Chương 83
- Chương 82
- Chương 81
- Chương 80
- Chương 79
- Chương 78
- Chương 77
- Chương 76
- Chương 75
- Chương 74
- Chương 73
- Chương 72
- Chương 71
- Chương 70
- Chương 69
- Chương 68
- Chương 67
- Chương 66
- Chương 65
- Chương 64
- Chương 63
- Chương 62
- Chương 61
- Chương 60
- Chương 59
- Chương 58
- Chương 57
- Chương 56
- Chương 55
- Chương 54
- Chương 53
- Chương 52
- Chương 51
- Chương 50
- Chương 49
- Chương 48
- Chương 47
- Chương 46
- Chương 45
- Chương 44
- Chương 43
- Chương 42
- Chương 41
- Chương 40
- Chương 39
- Chương 38
- Chương 37
- Chương 36
- Chương 35
- Chương 34
- Chương 33
- Chương 32
- Chương 31
- Chương 30
- Chương 29
- Chương 28
- Chương 27
- Chương 26
- Chương 25
- Chương 24
- Chương 23
- Chương 22
- Chương 21
- Chương 20
- Chương 19
- Chương 18
- Chương 17
- Chương 16
- Chương 15
- Chương 14
- Chương 13
- Chương 12
- Chương 11
- Chương 10
- Chương 9
- Chương 8
- Chương 7
- Chương 6
- Chương 5
- Chương 4
- Chương 3
- Chương 2
- Chương 1